Tình yêu kiên cường hơn cái chết
Phan_9
Cha mẹ hai bên đều là chiếnữu thân thiết với “tình bạn cách mạng keo sơn, vững bền”. Cả hai nhà sống chung trong một khu chung cư lớn. Từ khi anh hiểu chuyện thì Lâm Nhược Kỳ, cô bé hàng xóm chỉ nhỏ hơn anh nửa tuổi, luôn là cái đuôi dính chặt lấy anh, luôn miệng gọi anh: “Anh Cố ơi, anh Cố à”. Lúc thì đòi anh bắt châu chấu chơi, khi lại bảo anh trèo lên cây hái hoa ngọc lan, anh mà phản đối là y như rằng cô công chúa nhỏ sẽ òa khóc long trời lở đất, khiến anh bực bội chết đi được, lòng nhủ dù thế nào mình cũng đường đường là một trang nam tử hán, suốt ngày bị một cô nhóc sai tới sai lui thì còn ra thể thống gì nữa? Cho nên nhiều lần anh cố tình tránh mặt Lâm Nhược Kỳ để đi tìm mấy cậu nhóc khác chơi cùng nhưng kết quả lần nào cũng bị cho ăn chổi lông gà tơi tả, ai bảo cha mẹ anh chỉ sinh được mỗi mụn con trai, bèn xem con gái rượu của chiến hữu như cục cưng, chỉ cần “Lâm muội muội” mắt rưng rưng lệ đi mách “anh Cố ăn hiếp con” là ngày tận thế của anh ập đến.
Cứ như thế, anh và Lâm Nhược Kỳ trở thành “thanh mai trúc mã”, cùng lớn lên bên nhau. Mẫu giáo, tiểu học, trung học, thậm chí đại học, hai người đều học chung một trường, từ trước đến giờ, anh luôn xem Lâm Nhược Kỳ như em gái, mãi đến khi cô gọi anh thay bằng “anh Cố” nũng nịu sang “anh Ninh” đầy vẻ e ấp, ngượng ngùng rồi từ đó tự đặt mình vào vị trí “bạn gái Cố Hạo Ninh”, lúc này anh mới nhận ra cô nhóc năm xưa đã thoắt biến thành một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, và trong vô thức đã chiếm trọn cuộc sống của anh.
Ai cũng bảo cọc đi tìm trâu như cách tấm mành, đối diện với sự tấn công mãnh liệt của Lâm Nhược Kỳ, từ sửng sốt anh dần chuyển sang chấp nhận, dẫu sao mười mấy năm sớm chiều bên nhau, dù giữa hai người không nảy sinh tình yêu nồng cháy nhưng nước chảy đá mòn, anh cũng gọi là có chút tình cảm với cô. Thế là, dưới sự tác hợp, vun vén cực lực của cha mẹ hai bên, sau khi tốt nghiệp đại học, hai người tổ chức đám cưới. Lúc ấy, anh không ngờ rằng, cuộc hôn nhân này lại trở thành khởi nguồn của cuộc sống đầy sóng gió sau này của hai người.
Thì ra, Nhược Kỳ luôn cho rằng sở dĩ hai người có thể ở bên nhau là do cô “vững chí bền lòng, kiên định quật cường”, một mực theo đuổi Cố Hạo Ninh suốt mười mấy năm trời, vì thế một khi vừa tu thành chính quả, cô cũng không cần phải “nhún nhường hạ mình, bấm bụng nuốt giận” nữa. Thế là, từ đó bản tính ương ngạnh, bướng bỉnh của cô lộ nguyên hình, hễ không vừa ý một chút là sập cửa, ném đồ đạc vào người Cố Hạo Ninh, khiến cuộc sống gia đình luôn trong tình trạng hỗn loạn.
Ban đầu, anh chỉ xem đó là tâm tính bướng bỉnh của con gái, thầm nhủ vợ chồng son nào mà chẳng có thời kỳ tập chung sống với nhau, vì thế anh đều cố nhẫn nhịn, hạ giọng nhận lỗi, chỉ để dẹp chuyện yên thân. Nào ngờ Lâm Nhược Kỳ càng lúc càng quá quắt, nhiều khi ở trước mặt người ngoài vẫn thản nhiên mắng nhiếc anh tơi bời, khiến anh ê chề vô cùng, trở thành trò cười trong mắt bạn bè đồng nghiệp.
Lần này, Lâm Nhược Kỳ lại vô cớ kiếm chuyện, cứ bảo cô trợ lý phiên dịch mà công ty điều cho anh để đi công tác nước ngoài là “dáng vẻ hồ ly tinh, chắc chắn không phải ngữ tốt lành gì”, khăng khăng đòi anh đổi sang phiên dịch nam cho bằng được, đồng thời đe dọa nếu không đổi, cô sẽ chạy đến công ty anh gây náo loạn. Thấy sắp đến ngày khởi hành, công ty lại không có cách nào kiếm được phiên dịch nam đi cùng, bất đắc dĩ anh đành nhờ Đinh Hồng, người phụ trách văn phòng bên Pháp giúp anh tìm một phiên dịch tạm thời ở nước sở tại.
Mệt mỏi nhắm mắt lại, Cố Hạo Ninh rầu rĩ day day ấn đường, cuộc sống cứ dăm bữa nửa tháng lại cãi nhau, khóc lóc ầm ĩ đã bào mòn hết mọi nhẫn nại và lòng tin của anh đối với cuộc hôn nhân này, khiến anh mệt mỏi và chán ngán khôn cùng. Lần này trước khi đi, anh đã nhờ một người bạn làm luật sư giúp thảo đơn ly hôn rồi...
“Thưa quý ông, quý bà, hoan nghênh quý khách đã lựa chọn chuyến bay CA933 đến thẳng Paris của công ty hàng không quốc tế Trung Quốc...” Chất giọng ngọt ngào của cô tiếp viên cắt ngang dòng hồi tưởng của Cố Hạo Ninh. Anh định thần, thắt dây an toàn, chợt phát hiện trên tay vịn ghế có đặt một tấm chăn. Anh thắc mắc cầm lên, đúng lúc cô gái ngồi kế bên trở về chỗ ngồi sau khi đi vệ sinh, cô mỉm cười giải thích: “Ban nãy chị tiếp viên phát chăn, tôi thấy anh đang trầm tư, không muốn quấy rầy nên giúp anh lấy một chiếc, nghĩ có lẽ anh sẽ cần dùng đến.”
“Ồ, cảm ơn cô!” Trong lòng Cố Hạo Ninh len lỏi một tia ấm áp.
Anh nhìn cô gái một tay tựa vào tường, tay kia chống lên lưng ghế từ từ ngồi xuống, lòng chợt thắt lại. Anh bỗng vỡ lẽ, chỗ ngồi của hai người là hàng ghế đầu trong khoang phổ thông, khoảng không gian ra vào khá rộng, nếu là người đi đứng thuận tiện như anh thì lúc ra vào hoàn toàn không cần người kế bên đứng dậy. Sở dĩ cô muốn đổi chỗ kỳ thực là vì không muốn mỗi lần mình đứng dậy lại quấy rầy đến người khác. Bản thân cô đang bất tiện như vậy, mà còn chu đáo nghĩ cho người khác khiến anh không khỏi cảm động. Thế là anh bắt chuyện với cô: “Chân cô sao vậy? Sao lại một mình lên máy bay? Người nhà không lo lắng ư?”
“Ha ha, cũng không có gì!” Đôi mắt cô thoáng buồn bã nhưng rồi vẻ rạng ngời tức thì tràn về, khoảnh khắc đó ngắn ngủi đến mức Cố Hạo Ninh ngỡ chỉ là ảo giác của chính anh. “Tôi du học ở Pháp, lần này nhân kỳ nghỉ để về nước tiến hành một số dự án, nào ngờ vừa về tới lại bất cẩn ngã gãy chân, thực ra cũng không có gì, chỉ là hơi nứt xương chỗ mắt cá chân thôi, đã hơn hai tháng rồi, chỉ cần chú ý đừng động vào vết thương lần nữa ắt sẽ sớm lành lại nhưng do không thể mang nạng lên máy bay nên giờ không được tiện cho lắm.” Cô vẫn cười như thể đó quả thực chẳng phải chuyện gì to tát.
“Giờ chắc vẫn đang trong kỳ nghỉ đúng không, sao cô không ở nhà dưỡng thương thêm vài tháng?” Cố Hạo Ninh không hiểu nổi sao cha mẹ cô lại đành lòng để cô con gái yếu ớt một mình về Pháp trong tình trạng thế này. Anh từng tiếp xúc với không ít du học sinh, biết rõ họ một mình phiêu bạt nơi đất khách quê người thực sự cũng không dễ dàng gì, huống chi người đi lại bất tiện như cô, e rằng càng khó khăn, vất vả.
“Ừm, trước đó, tôi đã tìm được một công việc tạm thời ở Paris, công việc văn phòng, đãi ngộ khá tốt, nghe tôi bị thế này, họ cũng thông cảm nên tôi không thể thất hứa, quay về đúng ngày đã giao hẹn trước đó.” Cô gái nhấp nháy đôi mắt lấp lánh, khi nói đến đãi ngộ tốt, hai má cô thoáng ửng hồng như xấu hổ. “Còn anh? Đến Pháp công tác à?”
“Ừ, đúng, tôi đến Pháp công tác, có lẽ còn đi thêm vài nước khác.” Cố Hạo Ninh đáp qua loa.
“Thật ư? Tốt quá nhỉ? Giờ đang là mùa du lịch cao điểm ở châu Âu, nếu có cơ hội, tôi cũng rất muốn viếng thăm các nước khác! Đi xem lâu đài Neuschwanstein ở Đức, xem làng cối xay gió ở Hà Lan và cả nền văn minh La Mã cổ đại khiến bao người ngất ngây...” Đôi mắt của cô gái rực rỡ, sáng ngời. Cô vui tươi đơn thuần biết bao, tựa như ánh nắng rạng ngời giữa trời đông giá lạnh, lại như dòng suối mát dịu trong ngày hè nóng bức, tỏa ra hơi thở vui tươi, dường như tất cả thất bại và khó khăn đều chẳng là gì đối với cô. Cố Hạo Ninh lặng yên ngắm nhìn, phút chốc tim chợt đập loạn.
“Thưa quý khách, máy bay đã tiến vào trạng thái bay ban đêm...” Giọng nói ngọt ngào của tiếp viên lần nữa dịu dàng cất lên. Cô gái nhìn đồng hồ, khẽ mỉm cười với anh, nói: “Sắp mười hai giờ rồi, mọi người đều đã ngủ, anh cũng nghỉ ngơi đi. Phải bay mười mấy tiếng đó.”
Tuy Cố Hạo Ninh rất hiếm khi ngủ say trên máy bay nhưng lần này, cô gái dường như mang đến cho anh cảm giác bình yên khó tả, khiến con tim anh dần lắng dịu, thế là anh cũng mỉm cười, nhắm mắt lại.
Trải qua hơn mười mấy tiếng đằng đãng bay trên không trung, khi chiếc Boeing 777 to lớn từ từ đáp xuống sân bay quốc tế Charles de Gaulle đã là rạng sáng ở Paris.
Những tia nắng bình minh xa xa nhẹ nhàng lướt đến, xuyên thủng bức màn tịch liêu giữa đêm tối thăm thẳm. Bầu trời dần hửng sáng, nắng vàng ấm áp chầm chậm lan tỏa xung quanh. Sau một giấc ngủ say nồng hiếm hoi trên máy bay, Cố Hạo Ninh duỗi thẳng cơ thể đã cứng đờ, nhìn sang cô gái ngồi kế bên đang mê mẩn ngắm nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ. Thấy anh đã tỉnh, cô bèn cười khanh khách, nói: “Nhìn kìa, mặt trời lúc bình minh đẹp quá! Mỗi lúc như vậy, tôi đều cảm thấy mình thực sự rất hạnh phúc, có thể sống trong thế giới tươi đẹp này, tôi có thêm dũng khí và sức mạnh vô tận để đối diện với cuộc sống khó khăn.”
Trái tim Cố Hạo Ninh thoáng xao động, cô trông mong manh nhưng lại kiên cường biết bao, khiến người ta xót xa nhưng cũng khâm phục. Cô gái này chắc chắn được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, êm ấm lắm đây, có như thế mới có thể tôi luyện cho cô khí chất lẫn tâm tính tốt lành nhường này.
“Xin chào! Nhân viên chăm sóc khách hàng của sân bay đã nói về tình trạng của cô và phái người đưa xe lăn đến đón, đồng thời cũng bố trí người đến lấy hành lý lẫn cây nạng của cô rồi, giờ tôi xin phép dìu cô xuống nhé!” Một cô tiếp viên xinh đẹp bước tới bên cạnh cô gái, mỉm cười định dìu cô đi.
“Cô đi một mình liệu có ổn không? Có cần tôi giúp không?” Nhìn cô đứng dậy, Cố Hạo Ninh vội vàng cất tiếng hỏi.
“Cảm ơn! Không cần đâu, đã có bạn đến đón tôi rồi, chúc anh có chuyến đi Châu Âu vui vẻ và lãng mạn!” Cô gái nhấp nháy đôi mắt tinh nghịch, tựa vào tay cô tiếp viên chầm chậm đi ra cửa khoang, sau đó mất hút khỏi tầm mắt của anh. Không hiểu sao lòng anh chợt xao xuyến, tựa như một làn gió bâng khuâng nhẹ lướt qua tim.
Lúc đó, Cố Hạo Ninh ngỡ rằng mình và cô gái ấy chẳng qua chỉ là bèo nước gặp nhau, sau này khó mà gặp lại. Nào ngờ chỉ hai tiếng sau, khi anh đặt chân vào phòng tiếp khách ở văn phòng Paris, lại lần nữa trông thấy cô đứng trước mặt mình.
“Cô...” Cố Hạo Ninh ngạc nhiên đứng lại, cô lại là người phiên dịch tạm thời mà văn phòng bên Pháp tìm cho mình ư?
“Anh...” Cô gái thấy có người bước vào liền chống nạng đứng dậy, đến khi nhìn rõ mặt người đối diện, cũng thoáng ngẩn ra, không ngờ trái đất này nhỏ thật, lại gặp anh nữa rồi.
Chàng trai dẫn Cố Hạo Ninh vào chính là người phụ trách của văn phòng ở Paris, Đinh Hồng, trước kia cậu là thuộc cấp của Cố Hạo Ninh, đi theo Cố Hạo Ninh “chinh chiến” suốt vài năm, tình cảm giữa hai người vô cùng thắm thiết. Đinh Hồng chỉ mới hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, bề ngoài vẫn là một cậu trai to xác, tuy tuổi còn trẻ nhưng đã có thể một mình đảm đương công việc, rất được Cố Hạo Ninh trọng dụng.
Thấy hai người trố mắt nhìn nhau vẻ ngạc nhiên, Đinh Hồng không khỏi nghi hoặc, chuyện gì vậy nhỉ? Chẳng lẽ hai người quen nhau ư? Nhưng ban nãy khi nghe mình nói về cô gái này, anh ấy chẳng có phản ứng gì cơ mà.
Cô gái nhận ra vẻ ngơ ngác của Đinh Hồng, mặt thoáng ửng đỏ, vội mở miệng nói: “Ừm, anh chính là Giám đốc Cố hả? Xin chào! Em là Vu Tiểu Phong. Đinh Tổng, lần này em và Giám đốc Cố cùng đi chuyến bay từ Thượng Hải đến Paris, lại trùng hợp ngồi cạnh nhau nên có trò chuyện đôi câu, không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây, nhất thời sửng sốt, thật thất lễ rồi!”
“Ồ, ra là vậy, thế thì hai người quả là có duyên.” Đinh Hồng vỡ lẽ, tức thì khua khua tay, ngại ngùng. “Khụ! Không phải đã nói với em đừng gọi anh là Đinh Tổng sao, cứ gọi là Đinh Hồng đi, hoặc cứ bắt chước mọi người gọi anh là sếp cũng được. Văn phòng ta bé tí tẹo thế này, ở đâu ra mà lắm tổng này tổng nọ chứ, nhất là trước mặt giám đốc marketing của chúng ta, ấy chẳng phải là chế nhạo anh sao? Ha ha, đúng không, Giám đốc Cố?”
Nói rồi, Đinh Hồng đẩy đẩy Cố Hạo Ninh đang đứng như trời trồng, cuối cùng Hạo Ninh cũng hoàn hồn. Anh vội đè nén tâm trạng kích động, lấy lại bình tĩnh, mỉm cười, gật đầu với Tiểu Phong. “Chào em! Anh là Cố Hạo Ninh, thuộc công ty Hoàn Vũ.”
“Rất vui được làm việc cùng anh, mong rằng chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ!” Vu Tiểu Phong ngượng ngùng chìa tay ra, tay khẽ run rẩy.
Bàn tay ấm áp của Cố Hạo Ninh lập tức nắm lấy bàn tay búp măng nõn nà của cô, kiên định và mạnh mẽ. Cảm giác mong manh, lành lạnh ấy cũng giống con người cô, thoảng hương thơm nhã nhặn, dìu dịu, không nồng nàn nhưng khơi gợi vẻ bình yên và tĩnh lặng trong lòng.
Vu Tiểu Phong nắm lấy tay của Cố Hạo Ninh, huyết mạch toàn thân phút chốc đông cứng lại. Anh, thì ra là anh! Chẳng trách lúc ở trên máy bay, cô luôn có cảm giác thân thiết khó tả, như đã gặp anh ở đâu rồi, thì ra là anh!
Kỳ ức mười năm về trước, trong khoảnh khắc ấy, từ đáy lòng lại lần nữa tràn về.
Đó là mùa hè năm cô mười bốn tuổi, cô và mấy người bạn trong viện phúc lợi cùng đến sông Hoàng Phố bơi. Hôm đó, khúc sông ấy rất vắng người, mấy đứa trẻ bọn cô vừa nô đùa vừa hí hửng bơi lội, vô tình càng lúc càng trôi xa bờ.
Bọn cô thỏa thích chơi đùa trong nước, chẳng ai phát hiện từ xa, một chiếc ca nô đang lao về phía mình. Đến khi giật mình trông thấy thì ca nô đã ở rất gần rồi. Trong giây phút đó, ai nấy đều hoảng sợ, cố sức bơi về phía bờ, cô cũng gắng sức theo sau, ngặt nỗi càng sốt ruột thì rắc rối càng xảy ra, chân cô bất ngờ bị chuột rút...
Giữa lúc cô chìm trong tuyệt vọng, mặc cho nước sông đắng ngắt từ từ bao phủ, một đôi tay mạnh mẽ bất chợt kéo cô lên, bên tai vang lên một giọng trầm ấm, trong trẻo: “Đừng sợ, thả lỏng nào! Sắp đến bờ rồi!”
Đôi môi anh ta mím chặt, một tay đỡ lấy đầu cô, tay kia ra sức bơi. Gương mặt khôi ngô, đôi mày rậm, cặp mắt sáng ngời, những giọt mồ hôi li ti đọng trên trán anh lấp lánh dưới ánh mặt trời chiếu rọi. Cả người anh bừng bừng sức sống và tỏa ra thứ ánh sáng rạng rỡ vô tận, như có thể đẩy lùi mọi hiểm nguy và bóng tối. Trong khoảnh khắc đó, trong trái tim cô bỗng dâng lên một cảm giác yên bình và an lòng cô chưa bao giờ có. Lòng nhẹ nhõm, cơ thể cũng đã kiệt sức, đôi mắt cô chầm chậm khép lại...
Đến khi tỉnh dậy, cô đã được đưa vào bệnh viện, còn chàng trai sau khi cứu cô và các bạn đã rời đi. Sau đó, cô hỏi thăm nhiều người mới biết tên anh là “Cố Hạo Ninh”. Cô vốn định tìm anh để nói lời cảm ơn nhưng nghe nói anh đã bay về Mỹ học tiếp sau khi kết thúc kỳ nghỉ rồi. Từ đó, chàng trai ấy và ơn cứu mạng đó trở thành một bí mật ẩn sâu dưới đáy lòng cô, cô ngỡ rằng câu “cảm ơn” kia có lẽ suốt đời này cũng không có cơ hội để nói.
Đã mười năm trôi qua, cô ngắm nhìn gương mặt của anh, trên đó đã không còn nét ngây ngô của chàng trai hai mươi tuổi năm xưa, anh giờ đây đã gần bước vào độ tuổi ba mươi rồi. Nụ cười trên môi anh điềm đạm, lịch thiệp, đôi mắt sáng ấy tựa nước hồ ngày đông, sâu thẳm và tĩnh lặng.
Vu Tiểu Phong chỉ cảm thấy trống ngực đập thình thịch, dường như không thể tin vào kỳ tích trước mắt, vắt kiệt sức lực mới có thể miễn cưỡng đè nén cơn xúc động đang chực trào nơi đáy mắt.
Ánh mắt nhu hòa đó cùng cảm giác ấm áp cuối cùng cũng khiến cô tin rằng, mọi thứ lúc này không phải là mộng, cô đã gặp lại anh!
Chương 2: Tình yêu chớm nở
Làm trợ lý tạm thời của Cố Hạo Ninh, công việc chủ yếu của Vu Tiểu Phong là giúp anh chuẩn bị một số tài liệu về các nước trong khu vực Euro, đồng thời gọi điện liên lạc với các nơi, đôi lúc còn phải xác nhận bằng văn bản nếu cần thiết.
Vu Tiểu Phong thông thạo hai ngoại ngữ Anh, Pháp, khả năng ngôn ngữ vững vàng, tư duy nhanh nhạy, năng suất làm việc lại cao. Cố Hạo Ninh rất hài lòng về cô nhưng mãi vẫn do dự, không biết có nên đưa cô theo trong chuyến khảo sát như kế hoạch ban đầu không. Dù gì vết thương ở chân cô vẫn chưa lành, hiển nhiên không thích hợp để đi đường dài.
“Giám đốc Cố, ngày mai có cần tăng ca không?” Giờ tan tầm chiều thứ Sáu, Vu Tiểu Phong vừa thu dọn đồ đạc vừa hỏi Cố Hạo Ninh.
“Không cần đâu, ngày mai em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi.” Đây là cuối tuần thứ hai Cố Hạo Ninh ở trên đất Pháp, tuần trước do quá bận rộn, anh cũng chẳng kịp nghỉ ngơi, định cuối tuần này sẽ thư giãn một chút, cùng Đinh Hồng dạo quanh Paris.
“Vâng, vậy em về trước nhé, tuần sau gặp!” Vu Tiểu Phong đứng dậy, vừa định lấy túi xách thì Cố Hạo Ninh đã cầm lên giúp cô.
“Để anh tiễn em, chân đã đỡ hơn chưa? Hai hôm nay không thấy em dùng nạng nữa.” Cố Hạo Ninh giúp Vu Tiểu Phong xách túi, cả hai sánh bước ra khỏi văn phòng.
“Vâng, bác sĩ ở đây bảo vết thương của em về cơ bản đã lành rồi, không cần dùng nạng nữa. Bác sĩ đã gắn nẹp chân cho em, bảo mang thêm một, hai tuần nữa thì sẽ không còn vấn đề gì.”
“Thật ư? Có câu tổn thương gân cốt, trăm ngày dưỡng thương, tốt nhất em vẫn nên cẩn thận một chút, tránh để lại di chứng sau này.”
“Vâng, em biết rồi!” Vừa bước ra khỏi tòa cao ốc, Vu Tiểu Phong bèn nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân chạy gấp gáp, vội ngoảnh đầu nhìn thì thấy Đinh Hồng đang thở dốc đuổi theo.
“May mà đuổi kịp hai người, hôm nay em bận nên quên khuấy mất, em đã nhờ Diệp Luy đặt chỗ ở một nhà hàng Trung Hoa, đi nào, đi nào, hiếm hoi lắm mới có buổi cuối tuần không tăng ca, chúng ta đi làm một chầu nào!”
So với vẻ “sang trọng và trầm lặng” ở nhà hàng Pháp, bầu không khí ở nhà hàng Trung Hoa dễ chịu hơn nhiều. Diệp Luy là thư ký ở văn phòng Paris, cũng là một cô gái Trung Quốc, tính tình sôi nổi, phóng khoáng. Bốn thanh niên ngồi quây quần bên bàn ăn, vừa ăn uống vừa tán gẫu trên trời dưới đất, từ ẩm thực Paris đến văn hóa nước Pháp, lại bàn từ văn hóa, địa lý, con người châu Âu đến lịch sử lâu đời của La Mã cổ đại. Vu Tiểu Phong ngạc nhiên phát hiện, tuy đây là lần đầu Cố Hạo Ninh đến châu Âu nhưng ở vài phương diện, anh lại có sự lý giải cực kỳ sâu sắc, tường tận và có không ít các kiến giải độc đáo về văn hóa châu Âu. Lời anh nói không sắc sảo mà rất nho nhã, dí dỏm nhưng trong những câu chuyện bông đùa ấy lại khiến người nghe không khỏi sửng sốt, gặt hái được không ít kiến thức. Đinh Hồng nhìn vẻ mặt đầy sùng bái của Vu Tiểu Phong và Diệp Luy, có phần tự hào cười, nói: “Biết sự lợi hại của anh Ninh của của chúng ta rồi chứ, anh ấy thực sự rất xứng với tám chữ “phong lưu phóng khoáng, học rộng tài cao” đấy!”
“Thôi đi cậu, bớt đưa anh lên mây xanh đi, anh cũng chỉ là lý luận suông thôi, đến đây lâu rồi vậy mà còn chẳng rõ mặt mũi Paris tròn méo ra sao, ngày mai cậu rảnh chứ, cùng anh đi dạo phố xá Paris nào!” Cố Hạo Ninh lắc đầu cười, cậu Đinh Hồng này, chọc cười là giỏi nhất.
“Được chứ, anh muốn đi đâu? Tiểu Phong, Diệp Luy, ngày mai hai em cũng đi chơi luôn đi.” Bản thân Đinh Hồng cũng chỉ mới đến Paris hơn tháng nay, suốt ngày cắm đầu vào công việc bận rộn đến nỗi chẳng đi đâu chơi nhiều, cậu muốn gọi Tiểu Phong theo, ít ra cô cũng đã ở đây hai năm, chắc hẳn đủ kiến thức để làm hướng dẫn viên cho bọn họ.
“Ngày mai à, nhưng em có hẹn với bạn bán đồ ở chợ trời mất rồi, chắc phải bảy giờ tối mới xong.” Vu Tiểu Phong tỏ ra hơi khó xử.
“Em bận việc thì thôi vậy, cũng chỉ là đi dạo loanh quanh, chân em còn chưa lành hẳn, không cần phải chạy vòng vòng cùng bọn anh làm gì.” Cố Hạo Ninh lơ đãng lườm Đinh Hồng một cái. Đinh Hồng không khỏi thấy xấu hổ, haizz, vẫn là anh chu đáo nhất, ban nãy cậu nhất thời sơ ý, quên khuấy chuyện chân Vu Tiểu Phong vẫn chưa lành, còn định kéo người ta chạy lòng vòng, đúng là làm khó người ta rồi.
“Sáng mai em cũng phải ngủ bù, hai người đàn ông các anh cứ khoác vai nhau mà dạo phố nhé!” Diệp Luy trêu chọc Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng, khuấy động bầu không khí hào hứng, thoải mái trở lại.
Ăn uống no nê, đã gần mười giờ đêm, Cố Hạo Ninh bèn bảo Đinh Hồng đưa Diệp Luy về, còn anh tiễn Tiểu Phong.
Trong bữa ăn ban nãy, Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng đã uống không ít rượu. Cố Hạo Ninh nới lỏng cà vạt, mặt anh đỏ ửng, mái tóc đen vốn xoăn xoăn càng thêm rối bời, khiến vẻ anh tuấn kia pha lẫn nét uể oải quyến rũ, gần như khác xa so với hình tượng chín chắn, chững chạc ngày thường nhưng càng khiến con tim thiếu nữ bâng khuâng, rộn ràng.
Giữa màn đêm mênh mông, dưới ánh đèn hiu hắt, hai chiếc bóng nương tựa vào nhau trông gần gũi biết bao. Lúc qua đường, Cố Hạo Ninh rất tự nhiên đi bên phía có xe, che cho cô. Gió đêm mát rượi, mang theo mùi hương của anh dịu dàng lướt qua gò má, gieo vào lòng cô nỗi xao xuyến khó tả. Đường về dường như ngắn hơn, đứng bên kia cửa ký túc xá, mắt dõi theo bóng lưng khôi ngô của Cố Hạo Ninh dần khuất xa dưới ánh đèn tĩnh mịch, Vu Tiểu Phong nấn ná không nỡ quay gót, mãi đến lúc bóng anh mất hút trong màn đêm, cô mới bước vào căn phòng đen tối như mực, đón lấy nỗi lạnh lẽo bao trùm.
Sáng hôm sau, khi Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng tỉnh dậy đã là hơn mười giờ. Hai người cùng đi tham quan các danh lam thắng cảnh, như nhà thờ Đức Bà Paris, Khải Hoàn Môn, tháp Eiffel, Điện Invalide,... Khi họ bước ra từ thánh đường Sacré-Coeur vừa đúng năm giờ.
Đinh Hồng nhìn đồng hồ, đề nghị: “Anh có muốn đến quán Moulin Rouge ở sông Seine không?”
Cố Hạo Ninh lắc đầu. Anh không mấy hứng thú với những màn khiêu vũ gợi cảm đó, buột miệng hỏi Đinh Hồng: “Vu Tiểu Phong bảo hôm nay cô ấy đến chợ trời bán đồ, hay chúng ta qua đó xem thử?”
“Đi gặp Tiểu Phong à? Để em gọi điện hỏi cô ấy đang ở đâu trước đã, Paris có đến mấy cái chợ trời, nếu không biết vị trí cụ thể thì muốn tìm cô ấy chẳng khác nào mò kim đáy bể!” Dứt lời, Đinh Hồng lấy di động ra gọi nhưng hệ thống lại chuyển sang hộp thư thoại.
“Không ai bắt máy à?” Cố Hạo Ninh thấy Đinh Hồng chưa nói gì đã cúp máy, thắc mắc hỏi.
“Còn rắc rối hơn cả việc không ai bắt máy. Di động cô ấy tắt máy rồi, không biết là do hết pin hay là quên mang theo nữa.” Đinh Hồng hỏi Cố Hạo Ninh: “Anh còn muốn đến chợ trời không?”
“Dù sao cũng còn sớm, chúng ta cứ đến khu lớn nhất đi, nghe đồn chợ trời ở Paris rất đặc sắc, dù không gặp được cô ấy cũng chẳng sao, cứ xem như đi mở mang tầm mắt vậy.” Anh bình thản đáp, Đinh Hồng bèn gật đầu đồng ý. “Cũng được, chúng ta đến Saint-Ouen xem thử, đó là chợ trời lớn nhất, nghe đồn còn là chợ đồ cổ lớn nhất thế giới nữa, chúng ta đến đó mở mang tầm mắt vậy.”
Hai người không ngờ lại gặp Vu Tiểu Phong tại đó. Cô và một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc đứng bán tại một sạp hàng nho nhỏ, trong sạp bày đầy hàng hóa Trung Quốc, như lọ thuốc hít, ví tiền thêu hoa, túi đựng bia trang phục cung đình, dây tết cát tường...
Khi hai người đến, Vu Tiểu Phong đang tươi cười giới thiệu sản phẩm cho một cụ già người Pháp, không biết cô nói gì mà cuối cùng bà ấy hài lòng rời đi cùng với cả đống dây tết cát tường đủ màu sắc. Cố Hạo Ninh tò mò bước tới, hỏi Vu Tiểu Phong: “Em làm thế nào mà khiến bà ấy mua nhiều dây chung một kiểu thế?”
“Em...” Vu Tiểu Phong định giải thích, đột nhiên thấy là lạ, sao lại là giọng của Cố Hạo Ninh? Vừa ngẩng lên, liền thấy anh đang ở ngay trước mắt. “Giám đốc Cố? Anh... Bọn anh sao lại đến đây?”
“Họ là ai vậy?” Cô gái đứng bên cạnh Vu Tiểu Phong tò mò hỏi, huých Tiểu Phong, cô mới sực định thần, vội giới thiệu mọi người với nhau: “À, hai anh này là đồng nghiệp trong công ty Hoàn Vũ mà mình đang làm thêm, đây là Cố Hạo Ninh, giám đốc marketing, còn anh này là Đinh Hồng, người phụ trách văn phòng ở Paris. Giám đốc Cố, Đinh Hồng, đây là bạn em, Phương Na.”
Hai bên hàn huyên đôi câu, Vu Tiểu Phong không kìm được, hỏi: “Sao hai anh lại đến đây?”
“Vu Tiểu Phong, chúng tôi cố tình đến tìm em đây!” Đinh Hồng liền trưng ra bộ mặt không quản khó khăn, đi mòn giày sắt tìm đến, khoa trương nói: “Thật chẳng dễ dàng gì!!! Điện thoại của em lại không liên lạc được, bọn anh tìm khắp tất cả chợ trời, tìm ròng rã đến mướt cả mồ hôi, cuối cùng mới tìm được em, sao hả, có phải cảm động lắm không?”
“Hả? Hai anh vội tìm em do công ty có chuyện gì gấp ư? Di động em hết pin, lại không kịp sạc nên hôm nay không mang theo...” Vừa nghe thấy lời của Đinh Hồng, Tiểu Phong căng thẳng đến mặt mày đỏ ửng, họ thực sự đã tìm cô suốt cả ngày sao?
“Đừng nghe Đinh Hồng ba hoa, hôm nay bọn anh đi dạo khắp Paris, muốn đến chợ trời xem thử, không ngờ vừa đến đã gặp được em, cũng gọi là may mắn.” Cố Hạo Ninh vừa trấn an Vu Tiểu Phong vừa lườm Đinh Hồng một cái. Thằng nhóc này, cái tật hễ rảnh rỗi là thích trêu chọc con gái chẳng thay đổi chút nào.
“Ha ha, đúng đúng! Tiểu Phong à, hồi nãy anh đùa em thôi, em đừng cho là thật nhé, đúng rồi, mau kể xem ban nãy em nói gì mà bà cụ người Pháp đó mua cả đống dây tết các tường thế? Anh và anh Ninh tò mò chết đi được!” Đinh Hồng thấy Vu Tiểu Phong lo lắng, vội chuyển đề tài.
“Cái này, cũng không có gì...” Mặt Vu Tiểu Phong thoáng ửng đỏ, bảo cô nói về kỹ xảo chào hàng của mình ngay trước mặt một giám đốc marketing, đúng là múa rìu qua mắt thợ rồi. Nhưng trông thấy ánh mắt nghiêm túc của Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng, cô chỉ còn cách nhỏ giọng giải thích: “Lúc đầu, em cũng không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ mong bán được cái nào hay cái đấy nhưng sau đó, bà cụ ấy hỏi em tại sao dây tết cát tường lại có nhiều màu sắc, kích cỡ khác nhau, em bèn nhanh trì bảo các màu khác nhau tượng trưng cho những ý nghĩa khác nhau. Ví dụ, màu vàng ở Trung Quốc luôn là màu của hoàng gia, vàng kim cũng thuộc màu vàng nên màu vàng còn đại diện cho của cải; còn màu xanh tượng trưng cho sức sống nên đại diện cho sức khỏe; màu đỏ mang hàm ý vui tươi, cũng chính là may mắn; còn xanh dương, người Pháp luôn thích màu này nên em nói bừa nó tượng trưng cho sự bình an...” Giọng Vu Tiểu Phong càng nói càng nhỏ dần, cô nói như thế có phải lừa gạt người ta rồi không?
Cố Hạo Ninh nghe Vu Tiểu Phong tường thuật quá trình chào hàng, thầm kinh ngạc. Cô chắc chưa từng được huấn luyện kỹ năng bán hàng chuyên nghiệp nhưng chỉ trong chớp mắt đã có thể nghĩ ra đối sách thích hợp đồng thời thực hiện một cách hoàn hảo. Tư duy tinh tế, thông minh, lanh lợi quả khiến người ta phải đánh giá cao.
Nhưng tại sao cô lại tỏ ra như mình đã làm sai? Thấy đầu Vu Tiểu Phong càng lúc càng cúi thấp, anh không kìm được bật cười, cô nhóc này có vẻ thiếu tự tin nhỉ? Anh bèn cất tiếng khen ngợi: “Em làm tốt lắm! Văn hóa Trung Quốc bác đại tinh thâm, các dây kết có màu sắc, kích cỡ khác nhau vốn có thể đại diện cho những ý nghĩa khác nhau. Em phản ứng nhanh nhạy lắm, kĩ năng chào hàng cũng rất khá!”
“Ha ha ha, chính xác! Anh Ninh à, em cảm thấy Tiểu Phong không làm bên marketing thật là lãng phí! Sao hả, Tiểu Phong, sau khi tốt nghiệp, nhớ đến phòng Marketing Hoàn Vũ làm nhé? Đi theo Giám đốc Cố của chúng ta, tiền đồ phải gọi là trải thảm đỏ xán lạn!”
“Đinh Hồng, anh đừng trêu em nữa...” Vu Tiểu Phong cảm thấy mặt mình đỏ bừng, chút xíu kĩ xảo này của cô, trước mặt các chuyên gia lâu năm như hai người có là gì chứ. Cô ngượng đến nỗi gần như không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của hai người họ.
“Bọn em chắc cũng sắp dọn hàng rồi nhỉ? Bọn anh đi xem mấy quầy khác, chút nữa quay lại cùng hai em đi ăn tối nhé!” Thấy đầu Vu Tiểu Phong bận rộn với quầy hàng, Cố Hạo Ninh bèn lên tiếng giải vây cho cô, nói rồi đi lên trước.
“Khoan đã, em là Phương Na, đúng không? Có thể cho anh số di động của em không? Vu Tiểu Phong không mang điện thoại theo, lỡ chút nữa bọn anh không tìm ra hai em thì cũng có cách để liên lạc.” Đinh Hồng vẫn đang trong kiếp độc thân vui vẻ, lỡ trúng phải tiếng sét ái tình khi vừa gặp gỡ Phương Na xinh đẹp. Vừa hay, nhân cơ hội này xem có thể lấy số di động của cô không, sau này không chừng còn có cơ hội tiến tới.
“Không thành vấn đề, số anh là gì, em gọi cho anh!” Phương Na cũng rất phóng khoáng, hai người bèn lấy di động ra lưu số cho nhau.
Nhìn Cố Hạo Ninh và Đinh Hồng dần mất hút trong dòng người, Phương Na cười tủm tỉm, bắt đầu trêu Vu Tiểu Phong: “Paris có lắm chợ trời, vả lại Saint-Ouen cũng rộng khủng khiếp, ấy vậy mà các anh ấy cũng tìm ra cậu? Trùng hợp quá, hoặc nên nói là hai người cũng có duyên quá đi! Sao nào, tiểu mỹ nhân của chúng ta hiện giờ có phải đang tim đập loạn nhịp rồi không?”
“Gì chứ, mình thấy tim đập loạn nhịp là cậu thì có, trước kia cả đống người hỏi xin số di động có bao giờ thấy cậu hào phóng thế đâu, sao, đại mỹ nhân của chúng ta cuối cùng đã động lòng rồi ư? Đại mỹ nhân Phương Na đã khiến biết bao trái tim mong manh tan nát chỉ chưa đầy nửa năm từ khi đến Paris, sao đột nhiên lại nảy lòng từ bi ban cho Đinh Hồng một cơ hội vậy?” Vu Tiểu Phong che giấu nỗi xao xuyến trong lòng, đánh trống lảng sang chuyện của Phương Na.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian